Sao tôi lại đi dán giấy dán tường Nhật Bản lên cả trần nhà

Năm ngoái, một chị chủ nhà gọi điện bảo tôi qua xem trần phòng khách sắp rơi xuống đầu. Tới nơi, tôi chứng kiến lớp giấy Nhật ở trần vẫn dính nguyên như mới dán hôm qua, nhưng phần tường vữa bên dưới mục ra do khâu chống thấm làm ẩu. Cái độ bền bỉ đến mức ngang ngạnh ấy khiến tôi quyết tâm dành ba tháng thử nghiệm dán giấy lên trần cho chính phòng khách của mình. Từ đó, tôi nghiệm ra một chân lý: giấy dán tường Nhật không đơn thuần là vật liệu trang trí tường mà còn là phép thử cho cả tay nghề lẫn bề mặt thi công. Ở bài viết này, tôi muốn chia sẻ những trải nghiệm thực chiến sau khi thi công hơn 60 căn hộ và nhà phố sử dụng giấy dán tường Nhật Bản.

Trần nhà là nơi chẳng ai nghĩ tới nhưng là nơi giấy Nhật thể hiện đẳng cấp nhất


Lúc tôi nói việc dán giấy dán tường lên trần với bạn bè trong nghề, đa số đều trố mắt như tôi bị điên. Nhưng tôi có lý do của riêng mình. Phòng khách nhà tôi rộng 25m2, trần cao 3.2m, tôi chọn mua loại giấy Nhật có độ dày 0.2mm mặt giấy giả vân đá mờ. Khâu khó nhất khi thi công trần chính là độ bám trên bề mặt nằm ngang, vì keo dễ chảy và giấy dễ bị nhăn, chùng xuống dưới. Tôi phải dùng mẹo gấp đôi mép giấy kiểu xếp lớp như đàn xếp để giữ keo không bị khô trước khi miết. Xử lý bọt khí cũng là cực hình vì phải dùng rulo cao su miết theo hướng từ tâm ra mép liên tục và không được phép dừng lại giữa lúc thao tác. Sau 6 tháng, tôi đem so sánh độ bền giữa phần trần và phần tường cùng một cuộn giấy, kết quả cho thấy trần vẫn phẳng và bám dính trong khi tường đã bắt đầu ố vàng nhẹ ở khu vực chân tường do lau chùi. tranh dán tường 3d thẳng, loại giấy này chẳng hề yếu đuối như nhiều người vẫn nghĩ, chỉ là bề mặt thi công mới là yếu tố quyết định 80% tuổi thọ của sản phẩm.

Nhìn tường thì không nói lên điều gì, phải nhìn mí giấy mới biết tay nghề


Một lần nọ, một khách hàng ở Vinhomes nhờ tôi sang xem khu vực giấy dán tường Nhật mới dán được ba tháng đã bị bong mép ở góc. Chỉ cần liếc qua, không cần đụng tay vào, tôi biết ngay đội thợ cũ đã miết giấy quá tay làm giãn lớp nền vải, khiến keo không bám đều ở đường giáp mí. Nói về mí giấy, giấy Nhật có độ đanh cao, nên nếu thợ không cắt sắc bằng dao rọc giấy chuyên dụng và không thay lưỡi dao sau mỗi 2 mét thì mép giấy sẽ bị tưa, xơ và tạo thành những khe hở rất nhỏ. Tôi từng được gọi sang sửa ba tình huống điển hình: một là đường mí bị thâm đen do thợ pha keo quá loãng, hai là đường mí bị lệch hoa văn khoảng 2mm vì không căn chỉnh kỹ từ ban đầu, thứ ba là mí giấy bị phồng rộp vì đội thi công dùng bay miết thay vì rulo chuyên dụng. Theo kinh nghiệm của tôi, khi kiểm tra #keyword#, bạn nên dùng ngón tay miết nhẹ dọc theo từng đường nối, nếu thấy mịn và không bị vướng thì coi như đạt, còn nếu có tiếng kêu nhẹ hoặc cảm giác rít tay thì tốt nhất đập đi làm lại trước khi mọi thứ hỏng bét.

Đừng dán giấy Nhật theo kiểu tường nào cũng dán được vì độ đanh của giấy sẽ mách bạn điều đó


Tôi có một sai lầm lớn hồi mới bắt đầu làm nghề là cứ nghĩ tường nào cũng dán được, chỉ cần sạch bụi là xong. Cho đến khi thử dán lên tường trét bột kém chất lượng, tôi mới vỡ lở, lớp bột bị hút ẩm làm keo khô không đều, giấy Nhật bởi vì quá đanh và cứng nên co giãn theo một kiểu rất riêng, không bám vào bề mặt gồ ghề, kết quả là chỉ sau hai tuần giấy bong từng mảng lớn ngay giữa phòng khách. Tường ẩm còn kinh khủng hơn, tôi từng nhận thi công một căn nhà phố tại khu Thanh Xuân, tường chống thấm bằng sơn chống thấm giá rẻ, chỉ sau một tháng mảng giấy gần nhà vệ sinh đã nổi bong bóng và có màu vàng úa vì nước thấm từ bên trong. Còn với tường gạch mộc, nếu không trát một lớp hồ dày và để khô hoàn toàn thì giấy Nhật sẽ không bao giờ dính chặt được vì độ hút ẩm của gạch quá lớn. Tổng kết lại, tôi đúc kết 3 loại bề mặt tôi từng thất bại và cách tôi xử lý: một là tường trét bột kém, bắt buộc phải cạo bỏ hết lớp bột cũ, xả nhám và sơn lót chống kiềm trước khi dán; hai là tường bị ẩm, cần xử lý chống thấm tận gốc, để khô ít nhất một tuần và dùng máy đo độ ẩm trước khi dán; ba là tường gạch mộc, phải trát lại bằng hồ cát mịn, chờ khô hẳn rồi mới sơn lót, tuyệt đối không dán trực tiếp lên gạch.

Thứ duy nhất tôi hối tiếc là giá tiền chứ không phải chất lượng


Nói về giá, tôi đã từng mua bốn dòng giấy Nhật khác biệt rõ rệt trong suốt ba năm qua. Dòng rẻ nhất tôi mua với giá 250.000đ/cuộn 10m, loại này chỉ dày 0,12mm, dễ rách khi dán, tuổi thọ chỉ khoảng 4 năm. Loại trung bình có giá 450.000 đồng một cuộn, dày hơn một chút, 0,15mm, tôi hay dùng cho phòng ngủ, độ bền tốt hơn hẳn. Loại cao cấp tôi dùng cho phòng khách giá mềm hơn, 850.000 đồng một cuộn, bề mặt là vải không dệt, khả năng chống ẩm rất tốt. Còn dòng đắt nhất tôi từng mua là loại nhập khẩu trực tiếp từ Osaka, giá 1.200.000 đồng một cuộn, dày đến 0,25mm, dán lên tường thấy rõ sự khác biệt về độ nổi khối và cảm giác chạm tay. So với chi phí sơn lại tường sau mỗi hai năm khoảng 2 triệu đồng cho phòng 25m2, thì giấy Nhật loại trung bình dù tốn 3 triệu ban đầu nhưng dùng được 8 năm mà không phải đụng tay vào, tính ra còn rẻ hơn nếu bạn biết cách bảo quản. Tuy nhiên, tôi hối tiếc là đã không đầu tư ngay từ đầu cho phòng khách nhà mình, vì loại giá rẻ đã phải thay sau ba năm và tốn thêm công dán lại. Điều tôi muốn khuyên bạn khi chọn giấy dán tường nhật bản là đừng bao giờ mua loại rẻ nhất, hãy lấy ngân sách 700.000đ/cuộn trở lên, là yếu tố quan trọng hơn, hãy tìm đội thợ từng dán nhiều giấy Nhật vì thợ sơn thường không xử lý nổi loại giấy này. Tôi đã từng chứng kiến khách hàng mua giấy rất tốt nhưng vì dán hỏng mà phải bỏ cả cuộn, thật sự phí tiền.

Nếu bạn đang phân vân liệu có nên dán giấy dán tường Nhật cho căn hộ của mình, tôi gợi ý bạn nên thử dán thử ít nhất một căn phòng, ưu tiên phòng ngủ, vì độ bền và cảm giác chạm tay sẽ khiến bạn thay đổi suy nghĩ. Còn nếu bạn đã dán rồi, tôi rất tò mò bạn từng gặp trục trặc gì nhất khi sử dụng giấy Nhật? Hãy kể tôi nghe nhé.